Sự phát triển
của bé

Con quý thầy, người lái đò tận tụy

CON QUÝ THẦY, NGƯỜI LÁI ĐỒ TẬN TỤY

Sáng nay ven phố nhỏ con đi làm, bỗng nghe tiếng trống “tùng, tùng, tùng” vang khắp lối, tạc ngang con ghé lại trường xưa, nơi có người dìu con từng bước nhỏ, nâng bước con cho đến lúc trưởng thành. Khóe mắt con bất chợt cay cay bởi cơn gió vô tình bay thổi mạnh, phải chăng nước mắt rơi vì bụi vương vãi hay là vì con bắt gặp mái tóc thầy bạc trắng khi gió bay. Vội lấy tay quẹt ngang dòng nước mắt rồi tự nhủ rằng có lẻ tóc thầy trắng vì bụi phấn rơi rơi.

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Đã tám năm rồi kể từ ngày chúng con rời xa con đò nhỏ, rời xa người lái đò nhiệt huyết tận tâm. Mỗi người một nơi, một khởi nghiệp cho tương lai mới, riêng thầy vẫn ở đó cần mẫn lái đò đưa biết bao thế hệ nhỏ sang sông mà không một lần than thở.

Trước kia con là một đứa trẻ chẳng ngoan, hay trốn tiết, cúp cua rong chơi sao nhãn học hành. Giờ đây con mãi mong thời gian quay lại để con được thêm một lần khoanh tay đứng đó, trước mặt người con hứa sẽ luôn ngoan. Đứng đây, nơi trường xưa con bắt đầu mơ màng về ngày xa xôi ấy mà quên bẵng việc phải đi làm. Con mơ thấy tiếng thầy ê a từng con chữ, càng nghe càng thấy tựa khúc hát ru say lòng người, một khúc hát sao chân thành giản dị nhưng đến tận bây giờ con mới kịp nhận ra, phải chăng con đã quá muộn màng, khi còn học con chẳng ngoan nghe thầy giảng, cúi mặt xấu hổ thấy mình ngu dốt quá.

Giờ đây con muốn chạy thật nhanh vào lớp nhỏ, ngồi chung với bọn trẻ con để được nghe thầy hát ru khúc nhạc, để lòng con cảm thấy bớt chơi vơi. Thầy ơi! Xin hãy tha lỗi cho con vì những ý nghĩ trẻ con của một thời vụng dại.

Cảm ơn thầy người lái đò nhận hậu, người lái đò một lòng dìu dắt khách sang sông mà chẳng hề biết giận hờn trách cứ khi có những vị khách đáng ghét như con, những người luôn tỏ ra không hợp tác. Chẳng sợ thuyền lật, thầy vẫn đứng đó trên dòng sông dữ, vững tay chèo đưa từng lược khách sang sông an toàn nhất. Cảm ơn thầy đã dìu dắt con trên đường đời của riêng mình, người đẫ chắp cánh ước mơ cho con, con nguyện khắc ghi trong tim công ơn lớn lao của thầy.

20/11 sắp đến con chúc thầy luôn mạnh khỏe, nhiều sức khỏe để tiếp tục dẫn dắt những thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất diệu kì. Con mong rằng thế hệ trẻ sau này sẽ luôn ngoan ngoãn chăm chỉ học hành, có ý thức nghe lời thầy cô để thầy không phải vất vả chèo lái chúng như đã chèo lái con.

Con quý thầy, người lái đò tận tụy!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT