Sự phát triển
của bé

Mẹ thương ông bà nội của con

Khi mà mẹ đang ở cơ quan ngồi mát mẻ lướt face thì ông ở nhà nai lưng ra san đất, trông thợ. Khi mẹ đang ăn cơm thì ông nai lưng ra dọn dẹp nhà ngoài sau khi thợ về. Và khi mẹ đang ôm con nằm trong điều hòa mát lạnh thì ông đang một mình ăn cơm ngoài nhà với chiếc quạt con hỏng tút năng.

Kem yêu của mẹ!
Hôm nay, ông lại đi làm về muộn. Ông cố san nốt cái sân để mai họ làm sân cho mình. Ngày kia, ông lại lên đường theo máy đi gặt. Ông chăm chỉ. Ông hay làm cố. Bản tính người nông dân là vậy. Bà ngoại con ở nhà cũng vậy. Thi thoảng tính ông hơi khó chịu một tí. Nhiều lúc, mẹ cũng rất bực mình với ông. Nhưng mẹ không làm gì được ông nên toàn đổ hết lên đầu bố con. Mẹ đã từng yêu cầu bố con lên thành phố mua nhà để mẹ sống xa ông chứ nếu không mẹ lo sợ cứ đà này có khi mẹ cãi lại ông và chiến tranh sắp bùng nổ.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận trừ những lúc ấy ra thì những hôm như mấy hôm nay, trong lòng mẹ dấy lên lòng yêu thương ông vô cùng. Mẹ thương ông vất vả. Mẹ thương ông phải ăn cơm một mình. Mẹ thương ông vì cái nọ vì cái kia mà lo nghĩ. Mẹ thương ông phải cố gắng kiếm tiền để lo nhà cửa cho cả gia đình, lo lấy đất đai tái định cư… Mẹ thương ông lắm. Khi mà mẹ đang ở cơ quan ngồi mát mẻ lướt face thì ông ở nhà nai lưng ra san đất, trông thợ. Khi mẹ đang ăn cơm thì ông nai lưng ra dọn dẹp nhà ngoài sau khi thợ về. Và khi mẹ đang ôm con nằm trong điều hòa mát lạnh thì ông đang một mình ăn cơm ngoài nhà với chiếc quạt con hỏng tút năng. Con chưa lớn nên chưa hiểu cảm giác ăn cơm một mình nó khó nhọc và khó nuốt như thế nào. Có những hôm ăn cơm một mình và cổ họng mẹ cứ nghẹn bứng lại cả cục, chả nuốt được. Thế nên, mẹ thương ông nhiều lắm.
                                       Ông nội cháu đang vỗ tay, bà nội cháu ngồi bên cạnh ông ạ
Ngày mẹ theo bố con về làm dâu nhà họ Cù, mẹ chưa từng nghĩ đến việc bố mẹ chồng mẹ là người như thế nào, ăn ở ra sao, liệu có đối xử tốt với mẹ không. Đến bây giờ, gần 2 năm sống ở đây, phần lớn mẹ sống với ông bà vì bố con đi làm xa. Ông bà cũng chưa lần nào làm khó mẹ. Ông bà là người tử tế. Bà cũng thương mẹ như thương bố con. Từ ngày làm dâu chưa bao giờ mẹ phải dậy sớm nấu đồ ăn sáng, một phần là vì công việc của mẹ thức khuya nên bà thương, một phần là vì bà đến giờ đó không ngủ được nên cũng làm hộ. Sống với bà, mẹ chính là mẹ chứ không phải giữ kẽ hay ý tứ. Mẹ sống thật với bản thân mình và với mọi người trong gia đình nhà bố con. Còn ông, mẹ cũng ít khi nói chuyện với ông, trừ những lúc mẹ bực mình với ông con ra thì ông con cũng là người dễ tính và không mấy khi để ý việc mẹ làm gì ngủ đến bao giờ mới dậy…
Rồi đến khi sinh con ra, ngày mẹ đi làm, ông bà cũng ở nhà chăm sóc con chu đáo. Mẹ cứ dặn thế nào, bà con cho con ăn thế vậy. Mẹ dặn bà cho con ăn cháo, bà cho con ăn cháo. Mẹ dặn bà cho con ăn sữa, bà cho con ăn sữa. Mẹ dặn bà tắm sớm thì bà sẽ tắm sớm cho con. Mọi thứ liên quan đến con mẹ hơi kỹ tính nhưng bà chưa một lần kêu ca, ông thì hay đùa bảo trả con cho chúng nó vợ chồng mình ra ở giêng. Nhưng ông bà sao nỡ rời xa con. Ông bà chiều con còn không hết nữa là. Những lúc con sốt sau khi đi tiêm quấy khóc, cả ông lẫn bà bế con, xuýt xoa thương con. Ông còn vác cả đèn pin ra vườn tìm nhọ nồi, rửa sạch đắp trán, bẹn cho con để hi vọng con đỡ sốt. Ông bế ru con ngủ những khi con quấy khóc, và làm trò cho con chơi để mẹ được ăn cơm…
Mỗi ngày mẹ đi làm, mẹ lại rất yên tâm khi có ông bà ở bên con, chăm lo cho con. Mẹ nghe nhiều hoàn cảnh ông bà không ngó ngàng gì đến cháu chắt nhiều quá nên thấy mẹ đang thật hạnh phúc và may mắn khi có ông bà giúp đỡ mẹ trông nom con cẩn thận.
Lớn lên bên cạnh ông, có lẽ con cũng sẽ vất vả như bố con, mọi việc đến tay. Con sẽ không được ăn trắng mặc trơn, quần là áo lượt. Con sẽ phải mặc quần vá, ao lao động làm hết việc nọ đến việc kia. Con đừng buồn. Vì ông xuất thân từ gia đình cực kỳ chăm chỉ thế nên con cũng phải thế thôi. Như thế sẽ tốt cho con sau này. 
Cho dù sau này, có những lúc mẹ bực mình với ông bà. Cho dù sau này, gia đình mình có ở riêng hay không sống cùng ông bà nữa, thì con vẫn phải báo hiếu ông bà con nhé. Bởi vốn thâm tâm mẹ cũng thương ông bà nội như ông bà ngoại con. Và vì đó là trách nhiệm của gia đình mình với người đã sinh ra bố, đã chăm bẵm con nhũng ngày con thơ dại và những người đã thật sự tử tế với mẹ. 
Bố yêu con. Mẹ yêu con. Mình yêu nhau mãi nhé. Mình cùng yêu ông bà nữa nhé, zai yêu. 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT