Sự phát triển
của bé

Ngày thứ 7, mệt mà vui

Mình cũng thật buồn cười. Nghe có vậy thôi mà vui lắm. Bao nhiêu mệt mỏi theo đó cũng tan biến. Lòng lâng lâng đến lạ. Hay tại lâu lắm rồi ngoài gia đình mình ra thì chẳng còn nhận được sự quan tâm thế nữa. Thế nên...

Ngày Nhà giáo Việt Nam không phải ngày của mình. Nhưng mình bận bịu quá. Lên trường, chạy lăng xăng khách khứa, chụp ảnh, viết tin bài. Đến giờ, mới tạm tạm thôi chứ chưa xong hẳn những thứ dính dáng đến 20-11. 
Bận bịu đúng lúc nhà có việc. Bận bịu đúng lúc nhà cũng bận. Chạy từ thứ 5 đến giờ mệt lử. Đêm ngủ muộn. Ngày dậy sớm. Người oải oải. Cổ đau. Lưng đau. Lại Mệt. Lại thấy xuất hiện trong đầu một ao ước, ước gì chồng có nhà.

Thứ 7 mọi hôm được nghỉ, tuần này thứ 7 phải đi làm cả ngày. Chiều đến, hiệu trưởng cho nghỉ vì giờ cũng ít khách khứa, Dung về nghỉ đi cho đỡ mệt. Lại nhớ lần đâu tiên gặp chú, chú thân thiện biết chừng nào. Bắt tay xong, chú bèn hỏi: Hai mẹ con ở nhà khỏe chứ. Chú biết mình mới sinh và nộp hồ sơ ở đây. Hôm đó mình đến chỉ là để chào trước để chú xét người trước thôi. Mình không nghĩ chú lại thân thiện đến vậy. Cái giọng nhẹ nhàng của người miền biển. Thân thương lắm. 
Vào làm được 3 tháng. Số lần gặp chú cũng nhiều vì cùng ngồi mỗi dãy nhà, tầng trên tầng dưới. Chú chỉ ừ khi mình chào hỏi, chẳng khi nào nói thêm được câu nào cho ra vẻ thân thiện. Ừ thì thế cũng xong vì đây là công việc cũng chẳng phải thân thiết mà tỏ ra thân thiện làm gì cho mệt. Thế thì cũng thôi.
Rồi tự dưng chiều đó nghe vậy, lòng thấy vui vui. Chẳng cần lấy lòng làm gì, mình cũng không biết lấy lòng người khác, chào thì chào thế thôi. Nhưng không bao giờ tỏ ra quỵ lụy, xun xoe như một vài kẻ khác. Làm việc thì cố gắng hết sức. Đuổi thì nghỉ. Từ ngày sang đây làm việc mình đã nghiệm thêm điều đó. Không còn nỗi sợ hãi. Không còn lo lắng nếu bị đuổi việc. Không còn khúm núm với bất cứ kẻ nào. Sai thì bật kể cả sếp. Đuổi thì nghỉ cũng không cần. Nhưng công việc của mình mình làm tốt là ok rồi. Cơ quan nhà nước chỗ nào cũng như vậy thôi. Tùy từng lãnh đạo mà làm việc. Kể cả mình có làm tốt mấy; mình có lấy lòng mấy mà ông ghét ông cứ đuổi. Thế nên, hãy sống thật là mình thôi miễn sao công việc luôn luôn hoàn thành là được. 
Mình cũng thật buồn cười. Nghe có vậy thôi mà vui lắm. Bao nhiêu mệt mỏi theo đó cũng tan biến. Lòng lâng lâng đến lạ. Hay tại lâu lắm rồi ngoài gia đình mình ra thì chẳng còn nhận được sự quan tâm thế nữa. Thế nên…
 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT