Sự phát triển
của bé

Ông ngoại dỗi mẹ

Đẻ con gái, nuôi ăn nuôi học, lo công việc đàng hoàng rồi gả chồng cho con. Để rồi nó về nhà người ta làm con, làm dâu chăm sóc bố mẹ người ta mà buông lơi việc chăm sóc bố mẹ mình..

Con trai yêu.
Cả hơn tháng nay, mẹ con mình không được về ngoại. Ông bà ngoại nhớ con lắm. Tuần trước nữa về được 1 tí rồi lại phải về nhà nội con nên ông bà chưa kịp chơi với con nhiều.
Hôm qua, mẹ gọi face cho ông bà để ông bà nhìn con. Ông bà cười tươi lắm con trai ạ. Kết thúc cuộc điện thoại, bà bảo thứ 7 chủ nhật này về nhé. Mẹ bảo với bà tuần này chưa về được vì mẹ còn phải chuyển nhà, bây giờ mà đi cũng không được. Ông ngoại dỗi. Ông bảo giờ nó quen nhà chồng rồi nên thèm gì nhà ngoại. Thế nên nó cũng chẳng cho cháu đích tôn ngoại về chơi với ông bà. Bà chỉ cười thôi. Ông bà hiểu thì vẫn hiểu nhưng dỗi thì vẫn dỗi. Bà cứ bảo cho về chơi 1 ngày thôi cũng được. Thứ 7 hay chủ nhật đều được. Thương quá. Thương ông bà ngoại của Kem. Thương bố mẹ của mẹ. Thương máu mủ ruột ra của mẹ. Mẹ đành khất ông bà là đến khi sang cát cho ông Khải mới về.

Mẹ bảo với bà nội là ngày ngày ngày kia mẹ về sang cát cho bác Khải. Mẹ dự định sang một vài hôm rồi về. Thế mà, bà nội con bảo không được phải ở nhà thế này, thế kia. 21 nhà mình mới cúng bái về nhà mới. 28 sang cát cho ông Khải thế mà bà bảo chỉ cho mẹ đi được 1 ngày rồi về thôi. Đôi khi thấy bà và ông nội con cũng thật ích kỷ. Cả tháng nay mẹ không được về. Ở nhà với con thì vẫn cứ có một người phải trong con, không làm được gì. Thế mà mà mẹ đi tí thì lại bảo nọ kia. Mà mẹ đâu có đi nhiều. Nếu ông bà đồng ý thì một tháng đó mẹ cũng về ông bà ngoại con 1 lần là nhiều. Vì mẹ cũng biết nghĩ chứ có phải người không biết nghĩ đâu. Đôi khi thấy nản thật nản. Bà lại còn bảo sao chúng mày cứ thích về ngoại. Câu hỏi nghe có vẻ vô duyên quá con ạ. Mẹ bảo với bà, không đâu bằng nhà đẻ mình được mẹ ạ. Sau này chị Nhã cũng thế thôi, cũng sẽ chỉ thích về nhà đẻ thôi. Con về nhà đẻ con thích vì ở đó con như một đứa trẻ được chiều chuộng chăm lo, cơm không phải nấu, bát không phải rửa, tình yêu thương lúc nào cũng ngập tràn, vui vẻ. Và vì con nhớ. Có ai không muốn về nhà đẻ mình. Bà vẫn cố nói lại bảo sau này khi các anh chị làm chủ gia đình rồi thời gian thở còn không có chứ nói gì về ngoại. Lúc đó, bố mẹ có ốm cũng chẳng có thời gian mà về chăm ấy chứ… Mẹ lặng im.
Bản thân mẹ là con gái, mẹ cũng thấy thiệt thòi cho ông bà ngoại con. Đẻ con gái, nuôi ăn nuôi học, lo công việc đàng hoàng rồi gả chồng cho con. Để rồi nó về nhà người ta làm con, làm dâu chăm sóc bố mẹ người ta mà buông lơi việc chăm sóc bố mẹ mình. Không hẳn buông lơi mà đôi khi không có nhiều thời gian dành cho bố mẹ mình nữa. Mẹ thấy thiệt thòi cho ông bà ngoại quá. Thương ông bà ngoại của Kem nhiều lắm.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT